Hiển thị các bài đăng có nhãn tài chính. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tài chính. Hiển thị tất cả bài đăng

Tương lai của bạn nằm ở công việc bạn yêu thích

Khi đi tìm việc làm, bạn phải biết nhìn xa trông rộng. Việc làm tốt nhất với bạn không phải lúc nào cũng là công việc được trả lương hậu hĩnh nhất. Hãy luôn nhớ rằng, tương lai của bạn nằm ở công việc mà bạn yêu thích.

Những công việc hàng ngày là một món hàng mà bạn cần cố gắng bán ra thị trường với lợi thế tốt. Hãy chú ý nhé, “với lợi thế tốt nhất” chứ không phải là “với giá cao nhất có thể”. Việc làm tốt nhất với bạn không phải lúc nào cũng là công việc được trả lương hậu hĩnh nhất. Nhiều việc làm khác có thể mang lại cơ hội tiến bộ nhiều hơn, nhiều cơ hội hơn để học hỏi, tích lũy kinh nghiệm và giúp bạn được thăng tiến lên chức vụ cao hơn.
Khi đi tìm việc làm, bạn phải biết nhìn xa trông rộng. Hãy tìm kiếm cơ hội tiềm ẩn trong công việc hơn là chỉ trông cậy vào những gì nhất thời.
Hệ thống đào tạo và kết nối khát vọng làm giàu

Dưới đây là cách một người đã thực hiện để săn tìm thời cơ, chứ không chờ đợi thời cơ đến gõ cửa.

Chứng minh bằng năng lực chứ không phải tài khoa trương
Khi vừa tốt nghiệp một trường đào tạo kỹ sư ở miền Đông nước Mỹ, John Wesley Ashton quyết định bán dịch vụ của mình với kỹ năng như một nhà kinh doanh bán sản phẩm ra thị trường. Trước tiên, anh xác định rõ vị trí và mức lương mong muốn của mình. Sau đó, anh cho đăng bài quảng cáo sau trên tất cả các tờ nhật báo mà anh có khả năng đăng ký được, nội dung như sau:
“Kính gửi Các vị Chủ tịch Hội đồng Quản trị trong ngành cơ khí: Các ngài có sẵn lòng để một kỹ sư vừa mới tốt nghiệp chứng minh rằng anh ta có thể làm việc hiệu quả trong vòng một tháng làm việc không lương hay không? Các ngài sẽ nhanh chóng nhận thấy rằng tôi là một nhân viên trung thành, độc lập, kiên nhẫn, hòa nhã với mọi người, một con người năng nổ, nhiệt tình, dễ chịu, đúng giờ và rất ham học hỏi. Và không chỉ thế, tôi còn có trong tay một tấm bằng đại học chuyên ngành cơ khí”.
Quảng cáo của John nhận được trên 300 thư phản hồi! Một Ủy viên Quản trị của công ty Thép Mỹ đã viết trả lời anh: “Hãy gặp tôi tại trụ sở công ty ở New York vào thứ tư tuần tới, và nếu đúng là anh giỏi giang như những gì anh nói thì anh có thể mang theo hành lý và chuẩn bị đi luôn cùng tôi đến một trong những nhà máy của chúng tôi”.
Cách thức của Ashton quả thực hết sức độc đáo, chắc chắn cách đó gây ấn tượng mạnh với các nhà tuyển dụng. Lời đề nghị làm việc không lương một tháng của anh là một thách thức đối với các nhà quản trị kinh doanh. Điều đó chứng tỏ Ashton quan tâm nhiều đến việc chứng tỏ mình có thể cống hiến năng lực hơn là anh muốn có được điều gì từ công việc.
Và những tố chất mà anh đề cập tới trong đoạn quảng cáo của mình không hề gây cảm giác khoa trương mà lại hướng những ông chủ tương lai tới những gì mà anh muốn chứng tỏ bản thân trong một tháng làm việc không lương đó.

Tương lai của bạn nằm ở công việc mà bạn yêu thích
Tại buổi phỏng vấn với vị Ủy viên quản trị của công ty thép nọ, Ashton đã trao cho ông ta xem một bộ hồ sơ được đánh máy ngắn gọn trình bày mọi điều về bản thân anh trình độ học vấn, các hoạt động từ thiện đã từng tham gia, sở thích, những điểm nổi bật của anh so với hồ sơ tại trường đại học và những thông tin cá nhân khác. Bộ hồ sơ còn đính kèm ảnh chân dung gần nhất của anh và một danh sách những địa chỉ có thể tham chiếu.
Kết quả là Ashton được nhận vào làm việc tại công ty thép này, và anh cũng không phải làm việc không lương tháng đầu tiên. Mặc dù có nhiều lời đề nghị hấp dẫn hơn nhưng John Wesley Ashton vẫn chấp nhận làm việc với mức lương thấp hơn tại công ty thép, vì anh hiểu rằng tương lai của anh nằm ở đó.
Câu chuyện về cách tìm việc làm của Ashton sẽ giúp bạn trở nên khéo léo, sáng tạo hơn khi xin việc ở bất kỳ lĩnh vực nào.
Tóm lại,
Hãy vận dụng trí tưởng tượng của mình. Hãy đặt cho mình những câu hỏi như: Ta có thể làm gì để thu hút sự chú ý của những Chủ tịch hội đồng quản trị luôn luôn bận rộn? Ta có thể đề nghị như thế nào để chứng tỏ được giá trị thực của mình?
Nhưng hãy bảo đảm rằng bạn không quá đề cao bản thân. Đừng hứa hẹn những điều bạn không thể thực hiện. Sự phóng đại, cường điệu quá mức luôn là nền tảng thiếu vững chắc nhất cho việc xây dựng sự nghiệp.
Thay vào đó, hãy để cấp trên của bạn đi từ ngạc nhiên đến hài lòng khi nhận ra rằng bạn cống hiến nhiều hơn những gì bạn nói - điều đó thậm chí còn giúp bạn đi nhanh hơn nữa trên đường công danh của mình.
Theo "Bí quyết làm giàu của Napoleon Hill"

Nguồn: hoclamfgiau.vn

10 cách tiết kiệm ngân quỹ gia đình


Hiện nay có khá nhiều cặp vợ chồng trẻ quan niệm rằng, muốn có cuộc sống thật thoải mái thì phải sắm đầy đủ tiện nghi trong nhà. 10 lời khuyên dưới đây sẽ giúp bạn làm chủ ngân sách gia đình nhưng lại không mang tiếng keo kiệt.


Cả vợ lẫn chồng chi tiêu món gì, nên nói cho nhau biết và ghi vào sổ thu chi gia đình. Bạn cần nhớ, 20.000 hay 50.000 đồng đều có thể đi chợ được, ăn thua là biết chia ra để tiêu được không chỉ một lần. Cần kiệm tuy hơi thiếu một chút nhưng rồi bạn sẽ quen. Hãy nhớ câu ông bà xưa nói: “Khéo ăn thì no, khéo co thì ấm”.

- Siêu thị chỉ tiện dụng khi bạn cần mua sắm nhanh chóng các mặt hàng cao cấp, còn đi chợ thường ngày thì bạn nên tìm đến các sạp thực phẩm rau quả thân quen. Ở đó, bạn sẽ mua được thực phẩm tươi, ngon rẻ và khi trả giá, trả tiền, bạn sẽ có tâm lý tiếc tiền mà bớt đi chuyện phóng tay. Còn vào siêu thị, với kiểu trả tiền sau, bạn sẽ dễ phung phí khi chất đống hàng vào xe, giỏ vì không thấy trực tiếp số tiền bay ra khỏi túi của mình, trừ khi ra đến quầy tính tiền mà trả lại hàng thì lúc đó cũng ngại.

- Trong gia đình bạn luôn có nhiều thiết bị dùng điện ở trạng thái chờ thường xuyên 24/24 giờ như tủ lạnh, máy lạnh, bình nước nóng, dàn máy nghe nhạc, ti vi, video, đèn trên bàn thờ, đèn sử dụng cho sáng từ hành lang, từ phòng khách tới nhà bếp... Bởi vậy, bạn hãy tiết kiệm bằng cách tắt hết các đồ điện (trừ tủ lạnh), chỉ khi dùng thực sự mới bật công tắc.

- Áo quần bẩn không nên mỗi cái thay ra là bỏ vào máy giặt ngay, trừ khi quá cần thiết. Tuy nhiên, cũng không nên dồn áo bẩn thành đống tới 3 tuần hay cả tháng mới giặt, tốt nhất là giặt 1 tuần 2 lần.

- Các bữa ăn gia đình, vợ chồng nên dự liệu sao cho cứ 2-3 ngày đảo món một lần, mua sắm thực phẩm cũng nên sao cho vừa đủ một tuần, đừng thừa mứa quá mức sẽ gây ra lãng phí.

- Xoong, chảo, nồi nấu nên dùng loại đáy phẳng chứ không dùng loại đáy bầu tròn vì loại này nếu rộng hay quá nhỏ so với bếp sẽ làm hao thêm 25% năng lượng đốt nóng.

- Chỉ gọi điện thoại khi nào thật cần thiết, tránh lạm dụng vào những cuộc nói chuyện vô bổ, tuy vài phút không đáng là bao nhưng cộng lại một năm bạn sẽ thấy số thời gian phí phạm vào tiền cước linh tinh đó khá lớn.

- Vòi nước cũng nên hạn chế được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Bạn hứng một thau nước, vặn to cho nhanh rồi bỏ quên, cứ tưởng tràn ra một chút không là bao nhiêu nhưng hãy thử tính một năm số tiền phải trả cho phí nước tràn sẽ rất đáng kể, có thể, nó chiếm hơn 20% tổng số nước bạn dùng.

- Vợ chồng nên cùng nhau cân nhắc, so sánh mức chi tiêu gia đình để đi đến thoả thuận chung về chuyện tiết kiệm. Tiết kiệm món nhỏ sẽ giúp bạn tích luỹ món lớn và sẽ làm bạn hài lòng vì tiền của mình vẫn còn đó. Trái lại, tiêu xài hoang phí luôn gây cho bạn và người bạn đời của mình sự tiếc rẻ, hối hận vì tiền cứ bay đi vèo vèo.

- Vợ chồng nên sắm một con heo tiết kiệm, những tờ bạc lẻ thừa trong ví hay đâu đó trong tủ, cả nhà nên tập bỏ vào con heo đó. Cuối năm hoặc sau vài ba năm đập nó ra, bạn sẽ ngạc nhiên đấy!

BÍ QUYẾT THÀNH CÔNG: Xây dựng sự tự tin và xóa bỏ nỗi sợ hãi


Mọi nỗi sợ hãi của con người đều do tâm lý mà ra. Nó ngăn cản bạn nắm bắt các cơ hội, làm cho sức khỏe suy giảm, sinh bệnh tật, giảm tuổi thọ, thiếu tự tin.


Để chữa trị tình trạng này, điều đầu tiên bạn cần làm là tập cho mình thói quen phát huy sự tự tin đến mức tối đa. Bạn hãy hiểu rõ rằng chỉ có hành động mới giúp ta chế ngự được nỗi sợ hãi. Mỗi khi bạn gặp khó khăn, hãy luôn giữ tinh thần thật vững vàng, sau đó hãy tự hỏi mình xem cần làm gì để chế ngự nỗi sợ hãi đó.

Sự sợ hãi những người xung quanh cũng là một chứng bệnh cũng rất đáng lo ngại. Để chế ngự nỗi sợ hãi này, bạn nên nhìn nhận con người bằng một thái độ thân thiện, vì con người có nhiều nét tương đồng hơn là khác biệt. Hãy luôn giữ thái độ cân bằng khi nhìn nhận, đánh giá người khác, dù chức vụ của họ có quan trọng đến đâu thì vẫn là một con người bình thường với mối quan tâm, khát vọng, sở thích và các vấn đề khác trong cuộc sống cũng như bạn mà thôi. Hãy tập cách thông cảm với người khác, hãy kiềm chế cơn tức giận của mình trong những tình huống vô lối.

Mọi người đều có khát vọng làm người tốt, do đó, đừng bao giờ đánh đổi lương tâm để đạt được sự thành công. Làm những việc tử tế khiến lương tâm thanh thản, tạo dựng được sự tự tin. Thay đổi hành động sẽ dẫn đến thay đổi thái độ, luôn nở nụ cười sẽ khiến bạn cảm thấy vui vẻ, yêu đời hơn; luôn ngẩng cao đầu sẽ khiến bạn thấy tự tin hơn.

Để thoát khỏi sự rụt rè, lấy lại tự tin khi tiếp xúc với người khác, bạn chỉ cần bắt tay người đối diện, nhìn thẳng vào mắt họ và chào hỏi thật chân thành.

Các bài tập giúp bạn tạo dựng niềm tự tin trong cuộc sống hàng ngày: Khi hội họp, mạnh dạn ngồi ở những hàng ghế đầu, giao tiếp bằng mắt, bước đi mạnh mẽ, mạnh dạn phát biểu ý kiến và luôn cười thật tươi.

Chuyện ở West Point

Ở Mỹ, đi xin việc làm, nếu vào thấy có ứng viên tốt nghiệp trường West Point cùng tham gia thì thôi coi như mình cầm chắc 1 suất rớt. Đi về cho nhanh, khỏi phỏng vấn nữa. Rất đông các sếp lớn của các tập đoàn ở Mỹ tốt nghiệp trường West Point, tỷ lệ giám đốc điều hành (CEO) trên sinh viên tốt nghiệp cao hơn Harvard, Stanford, hay Yale ( lưu ý từ tỷ lệ). Trong giới CEO quốc tế, nếu nghe ai nói tao từng học ở West Point, người ta cũng nhìn mình từ trên xuống dưới, như 1 thực thể lạ, một con người hoàn hảo. Không xếp hạng được vì nó không có tiêu chuẩn để xếp.
Vậy West Point là trường gì? Đó chính là học viện quân sự Hoa Kỳ. Điều khá lạ là mặc dù là học viện quân sự, nhưng lại là lò đào tạo các quản trị cao cấp cho kinh tế thế giới. Sau 5 năm bắt buộc phải phục vụ trong quân đội, phần lớn các bạn rời bỏ binh nghiệp, học thêm một thạc sĩ quản trị kinh doanh (MBA), đi làm cho các tập đoàn. Rồi thăng tiến rất nhanh, thường trở thành quản lý cấp cao CEO tầm quốc tế mà các công ty săn đầu người hay tìm, để làm sếp ví dụ hãng hàng không quốc gia A, tập đoàn dược phẩm B, tập đoàn hàng tiêu dùng C...
Ở West Point, có một slogan là cứ đưa cho tôi một người không phải tâm thần, tôi đều có thể đào tạo thành 1 công dân ưu tú. Mỗi năm trường WP chỉ tuyển khoảng 1300 bạn, những học sinh ưu tú nhất của hơn 300 triệu dân Mỹ và 7 tỷ người trên trái đất. Và trong 4 năm học, bắt buộc phải loại thải 10%/năm, năm cuối chỉ còn dưới 1000 bạn ra trường. 300
bạn bị loại ấy, mấy trường như Harvard, MIT,Cambridge...giành lấy hết, vì chủ yếu rớt bên WP là môn thể dục chứ trí tuệ là vẫn quá ngon để đào tạo thành sinh viên ưu tú, giúp trường nổi danh.


Chương trình học ở WP rất đa dạng, từ vũ trụ đến cách bắt tay, cách uống rượu vẫn tỉnh táo, cách gấp mùng mền chiếu gối đến tranh luận các tác phẩm của Victor Hugo, trên thông thiên văn, dưới tường địa chất, giữa thấu nhân tâm. Tony quen với anh bạn, tốt nghiệp trường WP và đang làm sếp một công ty đa quốc gia ở Singapore, mỗi lần gặp, ảnh kể về trường WP với một thái độ tự hào, mình nghe mà say mê, chiếc nhẫn biểu tượng của cựu sinh viên WPer trên tay anh lấp lánh.
Ảnh kể, sinh viên WPer vừa vào trường đã phải bị khủng bố tinh thần. Quan niệm là trụng nước sôi 100 độ rồi đem qua trụng nước đá, để sau này, dù có bất cứ sự cố gì trong đời, họ cũng cảm thấy bình thường, chẳng xi nhê. Đầu tiên là họ nhốt từng tốp sinh viên vào trong phòng, sau đó 2 giờ sau thì thả ra, yêu cầu trả lời các câu hỏi như có bao nhiêu bóng đèn trong phòng, bàn ghế màu gì, lúc vào mấy h mấy phút, lúc ra mấy h mấy phút, người ngồi bên trái bạn có đeo đồng hồ không, người bên phải tên gì....Trả lời không được là tự động cuốn gói về nhà. Bài học đầu tiên về ÓC QUAN SÁT, cái quan trọng nhất của một nhà quản trị tài ba. Và n bài học tương tự như vậy. Sau này, ảnh đem các bài học này chế biến lại thành tài liệu dạy sinh viên các đại học khác hay nhân viên thực tập cho tập đoàn, cứ 1 đứa "đoạt giải nhất ngáo ngơ toàn quốc" vào mà chịu học, 6 tháng sau thì lột xác thành 1 người mới hoàn toàn, thành cỡ Steve Job luôn. Tony xin tài liệu của ảnh, đem về VN dịch, áp dụng cho hãng của mình và đang biên tập lại cho câu lạc bộ con dượng. Các bạn bấm Like Tony Buổi Sáng để đọc các tài liệu này đã được Việt hoá theo Tony's style.
Anh nói, rõ ràng dấu ấn đào tạo rất quan trọng với người trẻ. Nếu chịu khó và có phương pháp đào tạo đúng, ngây ngô ngáo ngơ vẫn trở thành xuất sắc, vì chúng ta giỏi lắm chỉ sử dụng có 1/10 khả năng của bộ não. Trở lại hạc viện WP lừng danh bên bờ sông Hudson, cách không xa New York, đây là ước mơ của mọi ông bố khi có đứa con trai ra đời, và muốn nó ” đã mang tiếng ở trong trời đất, phải có danh gì với núi sông”. Đào tạo trở thành công dân có ích, giỏi giang, để thoả chí tang bồng hồ thỉ, vùng vẫy giữa đất trời. Khi 18-30 tuổi, trong lúc đám ngây ngô kia đốt tuổi trẻ trong các quán bar, các quán cà phê, vũ trường, rũ rượi xoã tóc đi ra đi vô vì không biết làm gì, suốt ngày chat chit nhăng cuội, ngủ nhiều hơn học và làm nên đầu óc u u mê mê, nông cạn, cái gì cũng làm biếng, cũng lười…thì các bạn WPer đã phải vất vả đầu tư trí lực và thể lực. Thư viện WP mở 24/24, ở đó người ta thấy những cái đầu cắm cúi ghi ghi chép chép, những cuốn sách dày cộm phải đọc xong trong một vài ngày. Đọc nhanh và rất nhanh, để sau này đi làm, giấy tờ công văn, đọc nhoay nhoáy để phúc đáp, chứ thể loại thấy chữ nhiều đọc nhức mắt, thì thôi khỏi tuyển dụng. Nó đánh vần 1 công văn đọc xong mất hết cả ngày, năng suất lao động sẽ kém. Trí thức là phải đọc nhanh để làm việc giỏi, mà muốn đọc nhanh thì phải tập luyện.
Ảnh kể, kỹ năng thuyết trình, thuyết pháp sao cho người khác nghe mà rụng rời tay chân nằm trong chương trình học. Những bức tường ở WP luôn đông nghẹt học viên đứng nhìn vào đó, tập nói với bức tường, rùi tự thu âm nghe đi nghe lại, nói đi nói lại sao cho hay mới thôi. Nên sau này, mình gặp một CEO từng là WPer nói chuyện, ai cũng có cảm giác mình đã quen họ từ lâu lắm, nghe giọng nói ấm áp và trầm bổng ấy, mình chỉ muốn đi theo để được bảo ban, dạy dỗ, trưởng thành.
WPer được đào tạo kỹ về thể lực trong suốt 4 năm học. Dưới trời tuyết lạnh khủng khiếp, họ phải lăn lê bò trườn để tập thể lực. 5h sáng là kẻng đánh thức dậy, tập thể lực bằng các bài tập với cường độ nặng của vận động viên nhà nghề. Tập bơi, đứng nước mấy tiếng đồng hồ, ai đuối quá thì vớt lên, coi như rớt. Rồi tập vượt mọi địa hình. Rèn luyện thể lực sao cho mọi điều kiện thời tiết đều phải thích nghi, nóng 45 độ ở châu Phi hay âm 20 độ ở Alaska đều chịu được.
Kỹ năng tồn tại cho một Wper được chú ý đào tạo kỹ. Những lần trong đêm tối, họ bị thả giữa rừng, và tìm cách về lại trường bằng mọi khả năng có thể, nhìn các vì sao trên trời đoán hướng, tìm thức ăn, con gì ăn được, cây gì ăn được.... Và có khi đang ngủ say giấc, 2 h sáng bị đánh thức dậy để kiểm tra kiến thức, với các câu hỏi như 10 vị tướng giỏi nhất mọi thời đại là ai, tướng Trần Hưng Đạo viết Binh Thư Yếu Lược với nội dung chính là gì, nếu bạn là Napoleon, bạn sẽ viết lại lịch sử của Waterloo như thế nào v.v....Không trả lời được, phải đứng ngoài hành lang cả đêm để suy nghĩ, lên thư viện tự tìm tài liệu ngồi nghiên cứu, coi như nợ câu trả lời. Họ thiết kế một chương trình đào tạo để mỗi WPer có được dáng vóc của một người mẫu, sức khoẻ của một vận động viên Olympic, trí tuệ của một học giả, ăn nói như một thuyết gia, cư xử như một chuyên gia tâm lý.
Khi về già, họ thành lập các hội cựu sinh viên WPer alumni, đi câu cá bên bờ biển Ca-ri-bê, đi ngắm hoàng hôn ở Bali, thong dong tự tại, phong lưu tuyệt đỉnh, vì ai cũng có một tuổi trẻ học và làm như điên. Còn có những người đàn ông trên đời, về già rồi, mà vẫn cứ vật lộn mưu sinh, xin tiền vợ, xin tiền con cái, thì cũng có thể họ kém may mắn, nhưng cũng có thể họ đã lãng phí tuổi trẻ một cách vô bổ trong các trò trai gái, ăn chơi đàn đúm, xài tiền của cha mẹ, hay đơn giản là lười nhớt thây. Làm biếng thì sau này phải khổ, thế thôi. Trách ai.
Nếu bạn nhìn các học viên WP đánh đàn, nhảy, khiêu vũ, võ thuật, hát, ảo thuật, thám hiểm, vẽ…hay thậm chí tỉ mỉ ngồi cắt tỉa giấy để rèn luyện đôi tay khéo léo, bạn sẽ thấy mình sẽ phải cố gắng nhiều, thật nhiều nữa, bạn vẫn còn lười quá. Một ngày chỉ có 24h, là công bằng cho tất cả mọi người. Chúng ta phải ngủ 6-8 tiếng, tức 1/3 cuộc đời là cho việc ngủ, nên ai cũng chỉ còn 16h trong ngày. Nên phải chia ra, làm gì, học gì trong quỹ thời gian ít ỏi đó. Một WPer nếu sáng sớm không nộp được bảng mô tả công việc trong ngày ( daily to-do list) cho bạn trưởng nhóm, thì coi như nắm chắc suất cuốn gói về quê. Không có chuyện ngủ dậy và ngày đó không biết mình phải làm gì.
Sinh viên người Việt ở West Point khá đông, nhưng đều là Việt kiều, nữ nhiều hơn nam. Du hạc sinh quốc tế ở WP một năm chỉ vài ba chục bạn, vì đầu vào khó quá. Cambodia có một vị tướng trẻ ba mươi mấy tuổi cũng tốt nghiệp trường này. Bạn mà nhìn thấy cậu này, không mê thì thôi. Đẹp ngời ngời từ ngoại quan đến nhân cách, mạnh mẽ nam tính và thông tuệ, quý phái từ cốt cách đến tinh thần, một nụ cười cũng chứa sự bao dung như trời đất, thật là không có gì có thể so sánh nổi. Sự cố tranh chấp đền Preah vihear với Thái Lan, hai bên quyết không bên nào chịu nhường bên nào, thậm chí đã vang lên tiếng súng. Trước tình hình cấp bách đó, anh nhận nhiệm vụ của tổ quốc và lên đường đi đàm phán với người Thái. Và chỉ với ánh mắt ấm áp và vài câu nói sắc sảo theo phong cách West Point, bên Thái Lan phải xin lỗi và rút quân, nhường lại ngôi đền này cho quê hương Cambodia của anh. Và thái bình đã trở về trên quê hương Chùa Tháp...