Hiển thị các bài đăng có nhãn gia đình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn gia đình. Hiển thị tất cả bài đăng

GÌN GIỮ BÁNH CHƯNG NGÀY TẾT

Bạn MUỐN  tự tay gói BÁNH CHƯNG ăn tết năm nay ? và cùng tôi gìn giữ truyền thống của dân tộc?
Đằng nào mình cũng làm, tại sao lại không nhân rộng để mọi người cùng làm.
Nếu từ 20 bạn có mong muốn này, tôi sẽ hướng dẫn các bạn tự tay mình gói những chiếc BÁNH CHƯNG để cùng gia đình dâng lên thắp hương tổ tiên, ông bà mình chiếc bánh tục truyền trong ngày Tết nguyên đán năm nay.
=> Đăng ký bằng cách cmt, tôi sẽ cùng các bạn tổ chức ngày hội gói bánh.


-------------------------------------------------
Thưa các bạn, 

Cứ mỗi năm khi gần đến ngày Tết nguyên đán, tâm trí tôi lại nhớ đến nồi BÁNH CHƯNG mà Mẹ thường giao phó trách nhiệm cho mình từ thời phổ thông đến giờ.

Nhanh thật, thoắt đã 20 năm mình nhận phụ trách cái nồi BÁNH CHƯNG rồi. Nghĩ lại, thấy mình đã có thâm niên gói bánh thật tuyệt vời, hơn một nửa số năm có cuộc sống này, mình đã tự tay gói những chiếc bánh để dâng lên bàn thờ tổ tiên mỗi dịp Tết đến. Mẹ nói với tôi rằng: Con à, cho dù có bận rộn đến chừng nào đi nữa, con luôn duy trì tục truyền tổ tiên nhé con, cái khuôn Bố để lại cho con ( anh Cả ) gìn giữ, cũng là điều mong muốn để cho anh em con cháu sau này được quây quần bên nhau cùng thưởng thức hương vị ngày Tết.

Vậy mà, giờ đây còn bao nhiêu gia đình giữ được hương vị này trong ngày tết. Các Chàng, Nàng và những ông Bố, bà Mẹ trẻ thời này có lẽ còn ít người quan tâm đến nữa. Cho nên tôi muốn cùng các bạn của tôi gìn giữ cái hương vị cổ truyền BÁNH CHƯNG ngày Tết này.
----------------------------------------------------
Có thể nói, 

BÁNH CHƯNG ngày Tết đã trở thành một phần kí ức đẹp nhất về cái Tết tuổi thơ của rất nhiều thế hệ.

Nhớ đến Tết thì sao có thể quên được cái không khí rộn ràng, nhà nhà mua lá, mua thịt, mua đỗ, gạo nếp để gói BÁNH CHƯNG. Trong khi người lớn tất bật với việc đãi gạo, chọn thịt thái nhân, chẻ củi thì lũ trẻ cũng được bố mẹ giao cho những nhiệm vụ đơn giản hơn như rửa lá dong, xếp lá… Tiếng nói cười ríu rít, nhiều khi còn là những tranh cãi ỏm tỏi đầy đáng yêu. Và rồi khi đêm về, cảm giác Tết càng trở nên diệu kì. Lũ trẻ được thao thức bên ngọn lửa bập bùng, ngồi xuýt xoa đợi bánh chín và hít hà cái hương thơm ngọt ngào lan tỏa khắp nơi. Tiếng của bà, của mẹ trầm ấm sẽ kể cho trẻ nghe về ý nghĩa của chiếc bánh chưng ngày Tết.

Tết xưa đẹp là thế. Chỉ tiếc rằng Tết nay, trẻ con lại ít được trải nghiệm những cái Tết với cảm giác háo hức, thổn thức như  vậy. Thay vào đó cha mẹ sẽ mua những chiếc bánh gói sẵn từ siêu thị và trẻ thì ngơ ngác không hiểu tại sao Tết đến lại phải có BÁNH CHƯNG.

Rất nhiều trẻ em thành thị không biết rằng bánh chưng xanh chính là nhịp cầu nối con cháu với tổ tiên, như một thông điệp bày tỏ hồn quê, như sợi dây gắn kết tình người bền chặt trong mỗi gia đình Việt.
------------------------------------------------------
Ý NGHĨA LÀ THẾ,

BÁNH CHƯNG là một loại bánh truyền thống của dân tộc Việt nhằm thể hiện lòng biết ơn của con cháu đối với cha ông và đất trời xứ sở. Nguyên liệu làm BÁNH CHƯNG gồm gạo nếp, đậu xanh, thịt lợn, lá dong và bánh thường được làm vào các dịp Tết cổ truyền của dân tộc Việt.

Là loại bánh duy nhất có lịch sử lâu đời trong ẩm thực truyền thống Việt Nam còn được sử sách nhắc lại, BÁNH CHƯNG có vị trí đặc biệt trong tâm thức của cộng đồng người Việt và nguồn gốc của nó có thể truy nguyên về truyền thuyết liên quan đến hoàng tử Lang Liêu vào đời vua Hùng thứ 6. Sự tích trên muốn nhắc nhở con cháu về truyền thống của dân tộc; là lời giải thích ý nghĩa cũng như nguồn cội của của BÁNH CHƯNG  trong văn hóa, đồng thời nhấn mạnh tầm quan trọng của cây lúa và thiên nhiên trong nền văn hoá lúa nước.

Dân tộc nào cũng có thức ăn truyền thống. Song chưa thấy dân tộc nào có một thức ăn vừa độc đáo, vừa ngon lành, vừa bổ, vừa gắn liền với truyền thuyết dân tộc lâu đời, lại vừa có nhiều ý nghĩa sâu xa về vũ trụ, nhân sinh như BÁNH CHƯNG của Việt Nam. 
BÁNH CHƯNG hình vuông, màu xanh, tượng trưng trái Đất.

Giáo dục đã định hình đất nước Israel như thế nào?


Điều gì đã khiến cho Israel từ một nước nông nghiệp, đã vươn lên thành một trong những quốc gia giàu có và hùng mạnh trên Thế giới?
Israel, đất nước đã trải qua một lịch sử vô cùng đau thương và cay đắng. Đất nước mà người dân phải lang thang khắp mọi nơi trên Thế giới trong suốt gần 1500 năm, và mới chỉ giành được độc lập từ năm 1948.
Thời đại trước công nguyên, Đền Thờ ở Jerusalem và kinh Torah là hai trụ cột của Do Thái giáo. Với sự kiện Đền Thờ thứ 2 bị phá hủy bởi người Babylon vào khoảng năm 70 sau công nguyên, tín ngưỡng Do Thái vĩnh viễn mất đi một trong 2 trụ cột, chỉ còn trụ cột là kinh Torah và bắt đầu đi trên một con đường độc đáo, khác hẳn với các dân tộc khác.
Khi đó, những người đứng đầu nhà nước Do Thái đã đưa ra một sắc lệnh vô cùng quan trọng, nó ảnh hưởng đến cả vận mệnh của một quốc gia sau đó 1.500 năm. Sắc lệnh này giúp cho đất nước Do Thái từ một nước thuần nông nghiệp chuyển sang tập trung phát triển hoàn toàn cho giáo dục.
Những người đứng đầu đã ban hành một sắc lệnh tôn giáo yêu cầu tất cả các ông bố Do Thái phải gửi con trai từ 6-7 tuổi đến trường để học. Nếu không chấp nhận, gia đình đó sẽ bị khai trừ khỏi đạo.
Trong suốt thiên niên kỷ thứ nhất, không có dân tộc nào trên thế giới trừ người Do Thái có yêu cầu cha phải giáo dục con trai.
Như vậy, ngay từ thế kỷ thứ 1, giáo dục đã trở thành 1 trong 2 thứ quan trọng nhất của người Do Thái.
Trong một thế giới của những người không biết đọc, biết viết – như thế giới của thiên niên kỷ thứ nhất, thì khả năng biết đọc, biết viết hợp đồng, lập thư từ giao dịch, sổ sách kế toán sử dụng bảng chữ cái thông dụng mang lại cho người Do Thái một lợi thế hơn hẳn các dân tộc khác.
Người dân Do Thái đã dần từ bỏ nghề nông nghiệp, chuyển sang làm các nghề như buôn bán, cho vay lãi, chủ nhà băng,..
Sau hơn 1.000 năm, tỷ lệ dân số làm nông nghiệp của người Do Thái đã giảm từ 85% xuống chỉ còn 15%.
Người Israel quan niệm rằng, đất đai có thể mất, nhưng “bộ óc” của con người thì luôn tồn tại. Ngày nay 100% trẻ em ở Israel đều biết đọc biết viết, chuyện những đứa trẻ 10 tuổi có thể nói đến 4 ngôn ngữ khác nhau là điều bình thường ở đất nước này.
Khi được hỏi về bí quyết nào khiến cho trẻ em Israel thông minh và học giỏi như vậy, bà Meirav Eilon Shahar - Đại sứ Israel tại Việt Nam, mẹ của 3 người con, cho biết: ''Chúng tôi không có bí quyết gì đặc biệt, con cái có thông minh và học giỏi hay không là do bố mẹ chúng. Đừng ỷ lại vào thầy cô hay nhà trường, vì trách nhiệm giáo dục con cái phải thuộc về gia đình trước tiên. Cha mẹ hãy là người định hướng và tạo nên thói quen học tập cho con trẻ''.
Tính đến năm 2011, giải Nobel đã trao 108 lần cho trên 800 nhân vật và các tổ chức xã hội. Nếu tính tất cả các giải, ít nhất có 181 người Do Thái được trao giải Nobel, chiếm 22% số nhân vật được coi là những trí tuệ hàng đầu của nhân loại.
Trong khi đó, số người Do Thái trên Trái đất là 20 triệu (cả trong và ngoài nước) nghĩa là chưa đến 0,2% dân số thế giới.
Israel giờ đây đã là một đất nước có nền kinh tế phát triển, hùng mạnh bậc nhất thế giới. Cộng đồng người Do Thái dù ở nơi nào trên thế giới, cũng đều là những cộng đồng đoàn kết và giàu có bậc nhất. Đó đều là kết quả của việc coi trọng giáo dục từ 2.000 năm trước đây.
Nguồn: http://nhuongquyen.org/tin-tuc/1003_2054/Giao-duc-da-dinh-hinh-nen-dat-nuoc-Israel-nhu-the-nao-NhuongQuyen-Org.htm.htm

BỨC THƯ TÌNH CỦA TƯƠNG LAI

Trên đường đời bao nhiêu giấc mộng, chỉ nghĩ rằng trong mỗi chúng ta được như các cụ, vẫn còn yêu thương và mong nhớ tới nhau trong một thời đại số hóa của tương lai.

( CỤ ÔNG 90 TUỔI VIẾT CHO CỤ BÀ 80 TUỔI)

“Anh ngồi bấu tay vào thành giường nhìn ra ngoài trời. Hình như mưa. Mắt anh mấy ngày nay thấy nắng loà nhoà lại tưởng mưa, thấy mưa thì nhìn như đang nắng xuống. Thằng chắt nội nói, mắt cụ nhìn không rõ nữa, cụ đi đâu để cháu dắt. Nó nói thật em nhỉ, nhưng mình cần gì nó dắt, ví thử có em đến ngoài ngõ kia, anh chẳng nhìn thấy rõ mồn một.

Anh vẫn khoẻ. Mỗi ngày các cháu nó cho ăn năm bữa, mỗi bữa một bát cháo đã nát nhừ. Anh chỉ dám viết thư cho em mà không dám gọi điện vì tiếng của anh nói em chỉ có thể nghe như tiếng rừng phi lao xào xạc.
Sáng nào anh cũng đi thể dục, đi từ mép giường ra tới bậc cửa sổ, vị chi là bốn bước. Bốn bước mà đi mất hai giờ, mồ hôi đổ vã ra, sảng khoái ghê!
Nay con cháu đông rồi, anh không phải đánh máy như ngày xửa ngày xưa nữa, các cháu giúp ông. Nhưng khi viết thư cho em, anh phải tự đánh máy lấy. Thư này anh viết từ mùa hè, giữa hè, đến đúng mùa đông thì xong, mỗi ngày anh viết quần quật được hai dòng. Ngày nào viết đến ba dòng thì phải truyền một lọ đạm.
Nhớ cách đây chừng 50 năm em nhỉ, chúng mình chạy ào ào trên bãi biển. Em thì lúc nào cũng hét lên: Thích quá cơ. Còn anh thì chạy theo sau nhìn em, thấy đôi chân em trắng loáng trong ánh chiều hoàng hôn ở bãi biển mà nhớ mãi. Giờ vẫn nhớ đấy. Hôm rồi, nhớ em quá bảo đứa cháu nó đưa ra biển. Đinh nhấc chân bước, định hổn hển nhắc lại lời em nói, thích quá cơ, nhưng suýt nữa người anh đổ chúi xuống vì gió biển thổi.

Nhận được tin em đã hết ốm, đã ăn được mỗi bữa năm thìa cháo bột mà mừng quá. Ăn năm thìa là tốt rồi, ăn nhiều quá không nên em ạ. Anh khoẻ thế này mà chỉ ăn bốn thìa thôi là thấy no căng. Nhớ ngày xửa ngày xưa vẫn thích ăn cơm nguội với nước cá kho. Vừa rồi, tự dưng thèm cơm nguội cá kho, ăn một chút thôi mà miệng anh như ăn phải đá hộc, đau tê tái.
Anh nhắc nhé, nếu ngoài trời có gió là em không được ra ngoài. Hôm qua, mấy đứa cháu bảo ông ơi, ra sân hóng mát, gió nồm mát lắm ông ạ. Theo chân nó vừa ra tới sân, ngọn gió nồm suýt thổi anh bay lên nóc nhà, may có hai thằng cháu giữ chặt.

Sắp tới ngày sinh nhật em nhỉ. Thế là em đã tròn tuổi 80. Hôm đó anh sẽ cố gắng điện thoại. Nhưng anh nói trước, nếu em nghe tiếng xào xào tức là anh nói rằng em đấy hả. Khi nghe tiếng thùm thùm tức là anh đang chúc em sinh nhật vui vẻ. Đến khi nghe tiếng phù phù nhiều lần là anh đang hôn em.
Nhớ hồi ấy, anh đưa hai tay lên nhấc bổng em quay mấy vòng giữa trời, em cười rất to. Giờ anh nhìn lại đôi tay mình, hình như tay ai, nhìn rất tội. Hôm qua anh cố nhấc con búp bê bé tý lên cao mà nghe tiếng xương cốt kêu răng rắc, sợ quá nên thôi.

Em ngủ ngon không?
Anh chợp mắt từ chập tối, đến khoảng 9 giờ là dậy, ngồi, nhìn ra trời đêm. Mấy đứa cháu nói ông ngủ ít quá. Anh bảo, thì đến khi ông ra đi, xuống đất, ông ngủ cả ngày lo gì.
Thỉnh thoảng, anh vẫn mở máy tính, xem lại mấy bài viết trên blog hồi ấy, thấy rất vui. Chắc giờ mấy ông, mấy bà blogger cũng không còn mấy ai nữa, lâu chẳng thấy ai vào blog nữa. Lũ cháu hỏi, ông ơi, blog là gì. Chúng nó bây giờ chẳng có blog. Thời buổi giờ hiện đại quá, mình chẳng biết gì. Nhà anh, có cái máy giặt, con cháu nó đi làm, điều khiển từ xa, điều khiển cả robot. Anh ngồi, robot nó đến, nó cởi áo anh ra, nó gội đầu cho anh, tắm táp, rồi còn mang áo quần đi giặt. Lũ trẻ bây giờ yêu nhau cũng nhờ robot làm hộ. Máy chữ không cần đánh, muốn viết gì, chỉ cần đọc là máy tính tự gõ chữ. Nhưng tiếng anh phì phèo quá nên máy chữ nó đánh sai hết cả. Ai đời anh viết, em ơi, anh nhớ em lắm nhưng vì miệng anh móm mém phì phò nên máy nó nghe không rõ, nó đánh thành: “Phem phơi, phanh phớ phem phắm”. Thế mới bực!

Anh không muốn gọi em là bà. Cứ gọi nhau bằng anh, bằng em thế nghe ngọt ngào. Hai ngày nữa anh tròn 90 tuổi. Anh đợi thư em.
Mà nếu không gửi được thư thì bảo robot nó mang thư đến cho anh em nhé.

Anh dừng bút.

Thằng chắt nội đang mang chén cháo bột đến để cho anh ăn.

Chúc em ngủ ngon nhé. Nhớ đừng ra gió”.

Nguồn: ST 

TÍNH TRUNG THỰC VÀ LÒNG TIN




Một buổi tối, tôi ghé quán khá trễ và kêu 1 bát mì bò. Đang ăn, bất ngờ có một cậu bé tầm 7 hay 8 tuổi đứng trước mặt tôi, quần áo cậu rách rưới bẩn thỉu, tóc cậu bé rối bù nhưng cậu lại có đôi mắt sáng, cậu bé nói:
- Cô cho cháu xin chỗ mì còn lại kia được ko ạ?
Thấy cậu bé có vẻ rất tội nghiệp, tôi vui vẻ đồng ý.
- Ừ, cháu ăn đi. Chắc đói lắm rồi hả?
Cậu bé vội nói cảm ơn tôi rồi bưng bát chạy về phía góc tường gần đó. Tôi ko hiểu cậu bé định làm gì, tò mò nên tôi đi theo cậu bé.
Dưới ánh đèn mờ mờ, 1 người phụ nữ với khuôn mặt yếu ớt, chị nằm tựa lưng vào tường, bên cạnh là cậu bé, cậu đang đút từng chút mì cho người phụ nữ ấy. Cậu bé nhận ra sự xuất hiện của tôi, cậu bé liền nói:
- Mẹ ơi! Đây là cô lúc nãy cho con bát mì đó ạ.
Người phụ nữ cố gượng dậy để nói cảm ơn tôi:
- Cô tốt bụng quá! Mẹ con tôi ko biết phải nói cảm ơn cô ra sao...
- Đêm khuya thế này sao hai mẹ con chị ko về nhà mà lại ở đây?
Chị kể:
- Hai mẹ con tôi dắt díu nhau ra thành phố để kiếm sống, ko có vốn nên người ta thuê gì thì làm nấy. Hôm nay tôi chẳng làm gì được vì bất ngờ đổ bệnh, có lẽ tối nay hai mẹ con tôi ở tạm đây rồi ngày mai tính tiếp cô à.
Tôi thấy trời đã tối mà chị và cậu con trai vẫn chưa có cái để ăn. Tôi liền chạy lại tiệm bách hóa gần đấy mua một ít thực phẩm cho hai mẹ con. 

Tôi trò chuyện với họ trong một chốc lát rồi vội vã ra về vì trời đã bắt đầu khuya. Về đến nhà khi đồng hồ đã điểm 12h đêm, mệt mỏi, tôi buông mình xuống giường định ngủ thì bỗng giật mình nhớ ra chiếc túi xách của tôi trong lúc trò chuyện với hai mẹ con tôi đã đặt nó sang một bên, sau đó vì vội vã trở về nên tôi quên béng đi mất. Trong đó cũng chỉ có vài trăm ngàn và mấy thứ son phấn chẳng đáng là bao nhiêu tiền, mà giờ có đến thì chắc gì hai mẹ con họ đã trả lại cho tôi? Nghĩ rồi buông một câu: " Đúng là làm phúc phải tội."

Sáng hôm sau tôi bị đánh thức bởi tiếng chuông cửa, đứng trước mặt tôi là cậu bé tối qua đã gặp. Trên tay của cậu cầm chiếc túi xách của tôi. Cậu bé dùng hai bàn tay đưa chiếc túi cho tôi đầy lễ phép:
- Túi của cô đây ạ. Tối hôm qua cô để quên chỗ hai mẹ con cháu.
Nói rồi cậu bé có chút ngập ngừng:
- Cháu có trót mở túi của cô nhưng cháu ko lấy gì cả. Cháu chỉ muốn xem có địa chỉ của cô thôi ạ.
Nhìn vẻ luống cuống của cậu bé làm tôi phì cười. Vô cùng xúc động trước hành động của cậu bé, tôi liền nói:
- Cám ơn cháu rất nhiều, rất may là cháu đã mang chiếc túi này lại cho cô. Nó rất quan trọng với cô! 
Nhìn cậu bé nhảy chân sáo đi xa dần tầm mắt, tôi thấy ko cần phải kiểm tra lại chiếc túi vì tôi tin tưởng hai mẹ con cậu bé, Ngược lại, họ đã tặng thêm cho tôi một món quà, đó chính là tính trung thực và lòng tin. Tôi bắt đầu một ngày mới với niềm tin đang nhen nhóm trong lòng. 

Nguồn: Sưu tầm internet 

TIN VUI THỜI @- ĐỌC RỒI CÓNG

Trong hoàn cảnh này liệu bạn có đủ bình tĩnh đọc hết câu truyện không, thật lực cười một xã hội ngày càng văn minh thì tạo ra ngày càng nhiều cái máy nói dối. Sự dối trá trong cuộc sống đã làm con người gần như mất hết niềm tin vào mọi người xung quoanh hay cả chính bản thân mình. 



Người chồng khi biết vợ mình có thai thì vô cùng vui mừng. Anh muốn cho tất cả mọi người biết tin này nên lấy điện thoại của vợ nhắn tin: “Tôi đã có thai” gửi đi cho tất cả mọi người trong danh bạ.
Được một lúc thấy mẹ vợ trả lời:
- “Sao con nói với mẹ là chồng vô sinh, con lại quan hệ với thằng Cờ Hó à”.

Anh rể trả lời:
-”Cô tính xử lí thế nào?”.
Tiếp theo một người bạn thân nhắn tin:
- “Chúng ta đã nửa năm không gặp nhau, cô đừng đổ lên đầu tôi”.
Đồng nghiệp nhắn lại :
- “Không phải chứ? Mới 2 ngày thôi mà”.
Cấp trên trả lời:
-”Tôi cho cô 50 triệu, cô nghỉ ngơi một thời gian đi”.
Khách hàng nhắn tin:
- “Được rồi, cô đừng hù dọa tôi, ngày mai cô tới nhà tôi, chúng ta sẽ kí hợp đồng”.
Một người lạ nhắn:
- “Cô li dị chồng, chúng ta sẽ giữ lại đứa bé”.
Một người lạ khác nhắn:
-”Hôm đó còn có giám đốc, không phải cô định nói tác phẩm ấy là của tôi chứ?”.
Và một người lạ khác nhắn:
-”Đừng đùa chứ, tôi đã phẫu thuật triệt sản rồi”.
Đọc xong tất cả tin nhắn. Người chồng lăn ra bất tỉnh.

Nguồn: Sưu Tầm internet

NGƯỜI NHẬT DẠY CON......!!!

Một nước văn minh ngay cạnh chúng ta, họ nuôi day con cũng theo một cách rất văn minh. Như vậy mới thấy ở ta sao xáo rỗng quá, chạy đua theo múc đích của phong trào rồi dồn nén con em vào ý thích của chính mình. Nhìn lại cảm thấy, tự chúng ta chạy đua theo sở thích của riêng mình, ép con em vào vòng đua của xã hội đầy xáo rỗng này.
--------------------------------------------------------------------------------
Học ăn, học nói, học gói, học mở
Có tài mà không có đức, là kẻ bỏ đi
Có đức mà không có tài, cần cù cũng thành


NGƯỜI NHẬT DẠY CON......!!!


1. Trẻ em không cần phải quá thông minh. Thông minh, học giỏi không hẳn là một điều tốt, cái chính là cần có nhân cách tốt.


2. Môi trường nuôi dạy con cái là rất quan trọng. Khó có thể dạy dỗ một đứa trẻ nên người trong một gia đình hay xung đột, một trường học nhiều trẻ hư hay một khu phố có tệ nạn.



3. Không bao giờ hình thành cho trẻ một thói quen xấu. Không thỏa hiệp lợi ích ngắn hạn để hình thành thói quen xấu cho con. Ví dụ như: đứa trẻ không ăn, đừng bao giờ bật tivi cho con xem để xúc cơm. Để đạt được mục đích cho con ăn được thêm vài thìa gạo, mẹ sẽ phải đánh đổi bằng một thói quen xấu rất khó bỏ.


4. Tôn trọng trẻ em, biết đồng cảm với trẻ.

5. Luôn nói sự thật với con. Chỉ cần chú ý đến kỹ năng nói và cách nói là được. Không bao giờ tỏ ra “ngoại giao”, nói dối với người khác trước mặt con trẻ.

6. Không bao giờ thỏa hiệp với con dù biết trẻ sẽ mè nheo, phản đối. Thỏa hiệp chỉ khiến kết quả tồi tệ hơn.

7. Chế độ ăn uống cho con phải cân bằng

8. Trẻ con không bao giờ để mình bị chết đói. Không cần ép con ăn, lo con đói.

9. Bữa ăn phải được diễn ra trong ghế ăn. Không ngồi thì không ăn.

10. Bổ sung canxi cho trẻ nếu không thiếu thì không cần. Chỉ cần cho con chạy nhảy dưới ánh mặt trời, tắm nắng thường xuyên là được.

11. Cho trẻ mặc quần áo nên mặc nhiều lớp. Như vậy khi con nóng có thể cởi bớt, lạnh có thể khoác thêm. Chơi thể thao toát mồ hôi có thể bỏ ra.

12. Xác định con lạnh hay không bằng cách kiểm tra cổ.

13. Cho trẻ ăn trái cây thường xuyên và mỗi ngày.

14. Con có quyền quyết định những việc liên quan đến con.

15. Khi con được 4,5 tuổi, hãy dạy con cách tiêu tiền và cho con tiền tiêu vặt hàng tuần.

16. Ai cũng có thể bị bệnh, bị ốm. Do vậy khi một đứa trẻ bị cảm lạnh, bệnh nhẹ, đừng hoảng sợ. Không cần quá hoang mang.

17. Nếu việc con làm không ảnh hưởng đến sự an toàn của con, đến lợi ích của người khác, thì không được quá can thiệp vào hành vi của con.

18. Để trẻ chơi thoái mái, không giục giã.

19. Không phải cứ cái gì nguy hiểm cũng cấm con không được tiếp cận. Nên cho con biết nguy hiểm là như thế nào, xảy ra ở đâu, làm thế nào để tránh. Cho con tiếp cận với nguy hiểm trong phạm vi kiếm soát.

20. Cần để con có cơ hội tư trải nghiệm càng nhiều càng tốt. Không nên nói trước kết quả với con. Hãy để bé tự khám phá, biết hậu quả, biết cách thành công, biết cả thất bại.

21. Dạy trẻ học cách chờ đợi.

22. Dạy trẻ chịu trách nhiệm về hành động của mình.

23. Dạy trẻ cách cho đi và nhận lại là quá trình hai chiều. Người nhận cũng phải biết ơn.

24. Hiện nay trong xã hội có rất nhiều phương pháp giáo dục sớm. Nếu không thực sự hiểu, không biết làm thế nào thì đừng làm và đừng ép con.

25. Phải đảm bảo mỗi ngày đều có thời gian dành cho con, chơi với con.

26. Luôn có cách khiến con cười ít nhất vài lần một ngày để duy trì tâm trạng tốt.

27. Dạy trẻ cách đối mặt với thất bại. Con có thể không hài lòng, có thể bỏ cuộc, có thể cố gắng làm tiếp một lần nữa. Nhưng dứt khoát không khóc, không được suy sụp.

28. Không bao giờ được đánh, tấn công bạn trước. Trong nhà trẻ, có thể thu hút sự chú ý của cô giáo và các bạn khác bằng cách hét lên.

(st)

Câu chuyện Nhật Bản - content:http://goo.gl/WRtde5

MỤC ĐÍCH CỦA MỘT MỐI TÌNH

Bài này mình đã đọc nghĩ hàm ý của câu chuyện rất thấm thía cho cuộc đời không của riềng ai khi lựa chọn bạn đời, mình ghi lại để chúng ta cùng chia sẻ và trao đổi. Thực ra mình đã lưu bài lâu rồi nhưng không up lên, nay xin viết ra lời này và up lên chia sẻ cùng mọi người. 
--------------------------------------------------------

Vài ngày trước, người bạn gái tôi hẹn hò được 3 tháng đột ngột đề nghị chia tay, mặc dù tình cảm giữa chúng tôi vẫn rất tốt. Theo như lý do mà cô ấy nói là tài sản của tôi chỉ có một chiếc xe máy cũ và một ngôi nhà thuê. Nguyên văn lời cô ấy như sau : ” Em họ của em tìm được người bạn trai có nhà có xe, sao anh lại thế này, tiền không, xe không, nhà không. Bạn bè em muốn đến chơi, em cũng ngại chẳng dám đưa đến” . Lúc nói với tôi những lời này  tôi cảm nhận được cô ấy đang khinh rẻ mình. 



Từ lúc chúng tôi quen nhau đến lúc chính thức yêu nhau, chúng tôi đã sống chung cùng  nhau gần 2 tháng rồi. Nhưng trước giờ cô ấy đối xử với tôi có chút hờ hững, lạnh nhạt. Cô ấy không hài lòng với điều kiện kinh tế của tôi , luôn cảm thấy tôi không đủ khả năng để cho cô ấy một cuộc sống giàu sang . Thực ra thì, cô ấy tình nguyện đến sống chung với tôi cũng chỉ vì có thể tiết kiệm được ít tiền thuê nhà.

Lúc cô ấy đề nghị chia tay, tôi cũng thử níu giữ lại mối tình này, nhưng thái độ cô ấy rất kiên quyết, tôi đành phải đồng ý. Nhưng trước lúc chính thức đường ai nấy đi, tôi nói dẫn cô ấy đi xem ít đồ. Cô ấy hỏi đi xem gì. Tôi nói đến lúc đó sẽ biết. Hai chúng tôi cùng nhau xuống lầu, tôi tiến về phía chiếc Audi Q7 đang đậu trước ngõ, chứ không phải chiếc xe máy cũ thường ngày.

Cô ấy hỏi : ” Đây là xe của ai?”

Tôi nói : “Xe của anh”.

Cô ấy nhìn tôi nghi hoặc : “Làm sao có thể. Sao có thể mua được chiếc xe này.”

Tôi mở cửa , mời cô ấy lên xe, sau đó phóng đi. Suốt cả quãng đường tôi không nói lời nào, chạy xe đến một căn biệt thự ở ngoại ô thành phố. ( Đây là chỗ tôi ở trước khi quen cô ấy, sau khi quen cô ấy tôi hầu như không đến đây nữa , diện tích căn nhà không lớn lắm, chỉ khoảng hơn 500 m2). Người giúp việc nhìn thấy tôi đi vào, rất lễ phép chào hỏi : Cậu về rồi à!

Cô ấy nhìn tôi bán tín bán nghi, tôi dẫn cô ấy lên lầu, bước vào phòng sách trên tầng 2, tôi từ trong ngăn kéo lôi ra một sổ đỏ và một hợp đồng thuê nhà . Sổ đỏ là ngôi nhà tôi đang dẫn cô ấy đi tham quan, hợp đồng thuê nhà là ngôi nhà tôi và cô ấy sống chung. Tôi bình tĩnh nhìn vào mắt cô ấy, đôi mắt long lanh tràn đầy kinh ngạc. Nhìn thấy biểu cảm phức tạp đó, tôi thực sự không biết nên khóc hay nên cười nữa.

Tôi mời cô ấy xuống phòng khách nói chuyện, sau đó tôi điềm đạm nói : “ Anh từng nói với em anh là nhân viên một công ty, không sai, chẳng qua công ty đó của anh, anh là tổng giám đốc, còn bố anh là chủ tịch hội đồng quản trị. Xem ra, em chia tay anh là một sự lựa chọn sáng suốt, anh không hợp với em, em cũng không  hợp với anh. Thực ra, anh chỉ hy vọng tìm được một cô gái chân thành, lương thiện, không ham mê vật chất, thật lòng yêu con người của anh chứ không phải vì khối tài sản này. 3 tháng chúng ta ở bên nhau , anh cảm nhận được em là người con gái chỉ yêu tiền bạc, thích nói dối, thích hưởng thụ mà thôi.”

Tôi nói tiếp : “ Thực ra ngôi nhà cũ chúng ta sống cũng là nhà của gia đình anh, là ngôi nhà lúc bố mẹ anh phá sản đã từng ở. Ban đầu anh muốn biết em có thực sự yêu anh hay không nên mới nói dối em, và chờ đến lúc thích hợp anh sẽ nói ra toàn bộ gia thế nhà anh. Còn chiếc xe máy cũ đó là quà sinh nhật bố anh tặng năm anh học cấp 2, đã rất lâu rồi nhưng anh không nỡ bán.”

Cô ấy ngồi trên sôpha, cúi gằm mặt xuống không dám nhìn thẳng vào tôi, không nói lời nào, từng giọt nước mắt rơi xuống.

Thực ra, thời gian tôi và cô ấy ở bên nhau, tôi giả vờ nghèo khổ, bảo với cô ấy tiền lương mỗi tháng chỉ 5 -6 triệu thôi, cũng rất nhiều lần tàn nhẫn từ chối mua hàng hiệu cho cô ấy, nhiều lần từ chối đi ăn ở nhà hàng. Thực ra, tất cả những thứ này không là gì đối với tôi, nhưng thời gian này tôi cảm thấy cô ấy coi trọng vật chất hơn tình cảm. Thậm chí còn lấy tiền bạc ra để đong đếm tình yêu, trước mặt tôi luôn nói bóng gió bạn trai của cô A B C nào đó mua cho họ bao nhiêu hàng hiệu… Cô ấy cho rằng tôi không có tiền, khi đi với tôi sẽ mất giá, cảm thấy vô cùng xấu hổ với bạn bè, người thân.

Đúng lúc không khí trầm xuống, người làm bước vào hỏi chúng tôi có ăn cơm ở nhà không? Tôi hỏi cô ấy muốn ăn gì. Cô ấy im lặng một lúc rồi nói : muốn ăn bít tết. Tôi nói với người làm chúng tôi muốn ra ngoài ăn, rồi đưa cô ấy đến nơi một nhà hàng vô cùng sang trọng . Lúc đang ăn, cô ấy khóc thút thít, vẻ mặt rất tội nghiệp, bẽn lẽn hỏi tôi cô ấy có thể rút lại lời chia tay được không?  Cả bữa ăn tối hơn một tiếng đồng hồ, cô ấy cứ lải nhải biện minh , xin lỗi bên tai tôi.  Còn tôi sớm đã hết hứng thú nghe cô ấy giải thích rồi.

Hai đưa mắt nhìn ra cửa sổ không muốn nhìn trực tiếp vào mặt cô ấy, cũng không muốn trả lời, chỉ nói với cô ấy, đợi sau khi ăn xong hãy nói. Chúng tôi cùng nhau trở về ngôi nhà cũ, giúp cô ấy thu dọn đồ đạc chuẩn bị chuyển nhà.

Sau bữa ăn tối, tôi lái con xe Audi Q7, đưa hết tất cả hành lí tư trang của cô ấy trở về phòng trọ cũ mà cô ấy  thuê cùng người chị gái. Sau đó vẫy tay chào tạm biệt, từ đó chúng tôi không bao giờ gặp lại nữa.


( Không biết tình yêu đich thực bắt nguồn từ cái gì nữa )
MÌNH GỌI ĐÂY LÀ SỰ THẬT NGỌT NGÀO


Nguồn: ST

Văn minh vòng quay cuộc sống


Giữa cuộc sống bộn bề, khi mà lòng tin, sự tốt bụng dường như đã trở nên phai nhạt trong nhiều người, đoạn clip muốn cho chúng ta thấy rằng lòng tốt vẫn luôn hiện hữu và thể hiện ở những hành động nhỏ nhất. Clip là một chuỗi các sự kiện trong 1 vòng khép kín, với hình ảnh những con người được giúp đỡ, quan tâm và rồi lại đi chia sẻ, giúp đỡ người khác.

Giống như một quy luật "nhân - quả" trong cuộc sống: Hãy cứ làm điều tốt và quan tâm đến những người khác, rồi bạn cũng sẽ nhận được những điều tốt đẹp và sự quan tâm của mọi người xung quanh.








30 lời khuyên của người cha dành cho con

“Con à!

Hệ thống đào tạo và kết nối khát vọng làm giàu



1. Mỗi ngày con hãy nhớ dành lời khen tặng vài người.

2. Mỗi năm ít nhất một lần con hãy chờ xem mặt trời mọc.

3. Nhìn thẳng vào mắt mọi người khi nói chuyện và nói lời “cám ơn” càng nhiều càng tốt.

4. Hãy sống dưới mức con kiếm được. Đối xử với mọi người như con muốn được họ đối xử như thế.

5. Kết thêm những người bạn mới nhưng trân trọng những người bạn cũ. Đừng giao du quá rộng. Phải học cách trả lời “không” một cách lễ phép và dứt khoát.

6. Đừng bao giờ ngồi lê đôi mách. Hãy giữ kỹ những điều bí mật.

7. Con đừng mất thì giờ học các mánh khoé doanh nghiệp. Hãy học làm doanh nhân chân chính.

8. Con hãy can đảm. Nếu tự con không được can đảm lắm thì cũng phải tỏ ra can đảm. Người ta không phân biệt một người can đảm với một người tỏ ra can đảm.

9. Con phải dành thì giờ và tiền bạc làm việc thiện và đừng bao giờ lường gạt một ai.

10. Học cách lắng nghe. Cơ hội trong đời nhiều khi đến gõ cửa nhà con rất khẽ.

11. Đừng bao giờ làm cho ai mất hy vọng, nhiều người chỉ sống nhờ hy vọng đấy con ạ.

12. Con đừng cầu mong của cải, mà phải cầu mong sự khôn ngoan, hiểu biết và lòng can đảm.

13. Đừng hành động khi con đang giận dữ.

14. Con phải giữ tư thế đàng hoàng. Muốn đến một nơi nào đó phải có mục đích và tự tin rồi hãy đến.

15. Đừng bao giờ trả công cho ai trước khi họ xong việc.

16. Hãy sẵn sàng thua một trận để chiến thắng cả cuộc chiến.

17. Cẩn thận với những kẻ nào mà họ không còn gì để mất.

18. Khi gặp một nhiệm vụ khó khăn, con hãy hành động như không thể nào bị thất bại.

19. Đừng mong chờ cuộc đời đối xử sòng phẳng với con.

20. Đừng đánh giá thấp sức mạnh của sự tha thứ.

21. Thay vì dùng từ “có vấn đề”, con hãy thay bằng từ ngữ “có dịp may”.

22. Cẩn thận về đồ đạc và áo quần. Nếu con định dùng thứ gì trên năm năm thì phải sắm thứ tốt nhất có thể được.

23. Khi nhìn những quãng đời đã qua, hãy tiếc những gì chưa làm được chứ đừng tiếc những điều đã làm xong.

24. Đừng quan tâm đến bè nhóm. Những ý tưởng mới mẻ, cao thượng và có tác động đến cuộc sống luôn luôn là những ý tưởng của các cá nhân biết làm việc.

25. Những nhạc sĩ trình diễn bên đường thường có nhiều điều đáng trân trọng. Con hãy dừng lại, lắng nghe và nhớ tặng gì đó cho họ.

26. Khi gặp vấn đề trầm trọng về sức khoẻ, con hãy nhờ ít nhất ba vị thầy thuốc khác nhau xem xét.

27. Đừng tập thói trì hoãn công việc. Làm ngay những gì cần phải làm vào đúng lúc phải làm. Không ai chờ đến lúc hấp hối để nói “giá như tôi còn thêm được thời gian…”.

28. Đừng sợ phải nói “Tôi không biết” hay “Xin lỗi, rất tiếc…”.

29. Hãy ghi sẵn những điều gì con muốn được trải qua trong cuộc đời. Luôn luôn mang theo trong túi áo bảng ghi những điều đó, và thường xuyên tìm cơ hội có thể được để thực hiện.

30. Hãy thường xuyên gọi điện cho mẹ con nhé!"

Nguồn :hoclamgiau.vn

10 cách tiết kiệm ngân quỹ gia đình


Hiện nay có khá nhiều cặp vợ chồng trẻ quan niệm rằng, muốn có cuộc sống thật thoải mái thì phải sắm đầy đủ tiện nghi trong nhà. 10 lời khuyên dưới đây sẽ giúp bạn làm chủ ngân sách gia đình nhưng lại không mang tiếng keo kiệt.


Cả vợ lẫn chồng chi tiêu món gì, nên nói cho nhau biết và ghi vào sổ thu chi gia đình. Bạn cần nhớ, 20.000 hay 50.000 đồng đều có thể đi chợ được, ăn thua là biết chia ra để tiêu được không chỉ một lần. Cần kiệm tuy hơi thiếu một chút nhưng rồi bạn sẽ quen. Hãy nhớ câu ông bà xưa nói: “Khéo ăn thì no, khéo co thì ấm”.

- Siêu thị chỉ tiện dụng khi bạn cần mua sắm nhanh chóng các mặt hàng cao cấp, còn đi chợ thường ngày thì bạn nên tìm đến các sạp thực phẩm rau quả thân quen. Ở đó, bạn sẽ mua được thực phẩm tươi, ngon rẻ và khi trả giá, trả tiền, bạn sẽ có tâm lý tiếc tiền mà bớt đi chuyện phóng tay. Còn vào siêu thị, với kiểu trả tiền sau, bạn sẽ dễ phung phí khi chất đống hàng vào xe, giỏ vì không thấy trực tiếp số tiền bay ra khỏi túi của mình, trừ khi ra đến quầy tính tiền mà trả lại hàng thì lúc đó cũng ngại.

- Trong gia đình bạn luôn có nhiều thiết bị dùng điện ở trạng thái chờ thường xuyên 24/24 giờ như tủ lạnh, máy lạnh, bình nước nóng, dàn máy nghe nhạc, ti vi, video, đèn trên bàn thờ, đèn sử dụng cho sáng từ hành lang, từ phòng khách tới nhà bếp... Bởi vậy, bạn hãy tiết kiệm bằng cách tắt hết các đồ điện (trừ tủ lạnh), chỉ khi dùng thực sự mới bật công tắc.

- Áo quần bẩn không nên mỗi cái thay ra là bỏ vào máy giặt ngay, trừ khi quá cần thiết. Tuy nhiên, cũng không nên dồn áo bẩn thành đống tới 3 tuần hay cả tháng mới giặt, tốt nhất là giặt 1 tuần 2 lần.

- Các bữa ăn gia đình, vợ chồng nên dự liệu sao cho cứ 2-3 ngày đảo món một lần, mua sắm thực phẩm cũng nên sao cho vừa đủ một tuần, đừng thừa mứa quá mức sẽ gây ra lãng phí.

- Xoong, chảo, nồi nấu nên dùng loại đáy phẳng chứ không dùng loại đáy bầu tròn vì loại này nếu rộng hay quá nhỏ so với bếp sẽ làm hao thêm 25% năng lượng đốt nóng.

- Chỉ gọi điện thoại khi nào thật cần thiết, tránh lạm dụng vào những cuộc nói chuyện vô bổ, tuy vài phút không đáng là bao nhưng cộng lại một năm bạn sẽ thấy số thời gian phí phạm vào tiền cước linh tinh đó khá lớn.

- Vòi nước cũng nên hạn chế được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Bạn hứng một thau nước, vặn to cho nhanh rồi bỏ quên, cứ tưởng tràn ra một chút không là bao nhiêu nhưng hãy thử tính một năm số tiền phải trả cho phí nước tràn sẽ rất đáng kể, có thể, nó chiếm hơn 20% tổng số nước bạn dùng.

- Vợ chồng nên cùng nhau cân nhắc, so sánh mức chi tiêu gia đình để đi đến thoả thuận chung về chuyện tiết kiệm. Tiết kiệm món nhỏ sẽ giúp bạn tích luỹ món lớn và sẽ làm bạn hài lòng vì tiền của mình vẫn còn đó. Trái lại, tiêu xài hoang phí luôn gây cho bạn và người bạn đời của mình sự tiếc rẻ, hối hận vì tiền cứ bay đi vèo vèo.

- Vợ chồng nên sắm một con heo tiết kiệm, những tờ bạc lẻ thừa trong ví hay đâu đó trong tủ, cả nhà nên tập bỏ vào con heo đó. Cuối năm hoặc sau vài ba năm đập nó ra, bạn sẽ ngạc nhiên đấy!

Bạn là ai?

Bạn đã bao giờ ngồi nói chuyện với bản thân mình, hỏi và trả lời với chính mình chưa? 


Bạn là ai?
Ai là người quyết định cuộc đời bạn?
Bạn đáng giá bao nhiêu? 
Bao nhiêu cho phần quan trọng nhất của cơ thể bạn?
Bạn làm việc vì cái gì?
Cái gì quan trọng nhất trong cuộc sống của bạn?
Bạn sẽ làm gì cho bạn?
Bạn sẽ làm gì cho người thân của bạn?

Ps: đọc phải trả lời với chính mình nhé các bạn, chúc vv.